Cô gái thợ may của lòng tôi
Ai đó đã nói rằng tình cảm học trò như cơn mưa đầu mùa nhanh đến và cũng nhanh tạnh nhưng với riêng tôi, tình cảm ấy như đóa hoa nở rộ trong chiều mưa, dẫu đã tàn nhưng hình ảnh và mùi hương ấy cứ luyến lưu mãi không rời. Tình cảm của tôi với người con gái ấy chỉ đơn giản là những buổi hai đứa cùng đi hái mồng tơi về cho mẹ nấu canh, hay đứng bên bờ rào í ới gọi nhau cùng đi học, là những ngày đèo nhau trên chiếc xe đạp kể những câu chuyện vẩn vơ, để lại tiếng cười giòn sau những vòng xe vụt đi trên những cung đường đã đi qua.
Trái tim non tơ của cô cậu học trò chợt rung lên những nhịp đầu đời chẳng thề non hẹn biển nhưng ngoéo tay nhau hứa chăm rèn để sau này cùng nhau lên phố học. Thế nhưng ước nguyện chỉ thành một nửa, tôi đậu đại học rồi đi còn người bạn ấy ở lại nhà học may và đi làm phụ mẹ.
Ngày chia tay, hai đứa nắm tay nhau hồi lâu mới nhận ra tiếng gọi của trái tim mình, đối phương chính là người quan trọng nhất. Những năm tôi đi học vẫn nhận thư tay đều đều của người bạn ấy. Đôi lúc còn gửi kèm những món quà nho nhỏ như chiếc mền hay chiếc áo gối được may ghép từ hàng nghìn miếng vải vụn có hình lục giác đủ màu sắc xanh, đỏ, tím, vàng… Mỗi thứ đều được may thật tỉ mỉ, từng đường kim mũi chỉ đủ để tôi biết người đó đã vất vả đến thế nào khi gửi trao tình cảm vào nó.
Lúc đó phương pháp liên lạc của hai đứa chuyện qua điện thoại bàn nhưng cũng không dám gọi nhiều vì tiền cước khi ấy khá đắt. Lúc đó chỉ ước ao có chiếc điện thoại di động để tiện liên lạc hơn, nhưng ước mơ này khi đó là xa xỉ vì một chiếc điện thoại thấp nhất hơn một triệu đồng mà tôi đi học một tháng chỉ được 300.000 đồng thôi.
Vài năm sau tôi ra trường xin thử việc ở công ty dịch vụ vận tải nhỏ với mức lương thử việc không thể thấp hơn, nhưng phương tiện liên lạc bắt buộc phải có. Cô ấy nghe tôi kể bèn lấy hết tiền dành dụm khi may gia công mua tặng tôi một chiếc điện thoại cũ màn hình trắng đen, tôi không lấy thì cô ấy tỏ vẻ giận khiến tôi cứ áy náy mãi, tôi nhủ lòng sau này nhất định sẽ mua tặng lại người ấy một chiếc điện thoại khác.
Khi cuộc sống đã bắt đầu ổn định thì ba tôi phát hiện bị suy thận phải vào viện thường xuyên. Chuyện nhà rối ren đành tập trung điều trị cho ba, lúc đó tôi khá chán nản nên khuyên cô ấy đừng chờ tôi nữa, bệnh ba tôi chẳng biết bao giờ khỏi mà tuổi xuân con gái có thì. Bàn tay nhỏ nhẹ nắm lấy tay tôi khẽ mỉm cười bảo sẽ chờ tôi, động viên tôi cùng cố gắng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi. Cô gái ấy không chỉ là người tôi yêu tha thiết mà còn là người bạn, người tri kỷ sưởi ấm trái tim tôi, cô ấy, có nụ cười nhẹ nhàng không trách móc, không oán giận những khi tôi muốn buông tay.
Tôi phải làm quanh năm ít khi được về nhà, mỗi ngày những cuộc điện thoại cùng những dòng tin nhắn kéo khoảng cách xa xôi như gần lại. Cô ấy là thợ may nhưng chiếc áo mới cũng không dám mặc, chiếc điện thoại cũ xài hơn bốn năm vẫn chưa đổi dẫu bàn phím đã cũ lờn, màn hình lúc sáng lúc không nhưng vẫn ghé nhà đều đều gửi mẹ tôi dăm ký sườn hay vài hộp sữa để ba tôi bồi bổ.
Mẹ tôi kể với giọng nói bùi ngùi thương con nhỏ lúc nào chỉ quen nghĩ cho người khác, nói tôi tính sao thì tính lẹ đi tội con người ta khiến trái tim trai vốn chai lì lại thắt lòng đau đớn.
Sau hai năm cày cật lực, tôi bàn với cô ấy tết này để ba mẹ qua nhà dạm ngõ đợi qua tết mùa vụ xong sẽ cho hai đứa cưới nhau, tôi sẽ rước nàng lên đây sống cùng. Tôi thoáng nghe giọng người ấy run run tôi biết lúc này nước mắt đã lặng lẽ rơi vì hạnh phúc.
Tôi dành ra suốt hai ngày cuối tuần đi sắm đồ cho dịp tết sắp đến vì tôi biết đây là cái tết đặc biệt nhất từ trước đến giờ, mua quà cho ba mẹ và các em xong, chợt nhớ đến trước đây cô ấy đã tặng tôi chiếc điện thoại đầu tiên bây giờ là lúc tôi tặng lại. Tần ngần trong cửa hàng điện thoại khá lâu mới chọn được chiếc Samsung Galaxy Trend Plus màu trắng khá xinh, kiểu dáng nhỏ nhắn rất hợp với tính cách mềm mại dịu dàng của cô ấy.
Camera 5MP hiện thị rõ nét đủ để chụp ảnh sản phẩm mẫu cho khách dễ dàng hơn. Ngoài ra chiếc điện thoại này còn có thể kết nối Internet dễ dàng, tôi sẽ cài sẵn phần mềm chat, có gì gọi điện cho nhau miễn phí. Nghĩ đến nụ cười tươi rói của người ấy tôi thấy lòng hân hoan biết bao. Món quà tuy nhỏ nhưng tôi tin cô ấy sẽ yêu nó giống như tôi vậy bởi trong ấy là biết bao tình cảm của chàng trai dành cho cô gái mình thương.
Lê Hùng Phương
Từ ngày 14/1 đến 24/2, độc giả VnExpress có thể tham gia cuộc thi viết "Quà Tết yêu thương" để chia sẻ những cảm xúc, câu chuyện thú vị về món quà công nghệ dành tặng người thân. Độc giả gửi bài dự thi tại đây. |